Những Chứng Nghiện Kỳ Quặc
Sáng nào, ông Luis Squarisi (Brazin) cũng mở đài hay gọi đến tất cả các bệnh viện và nhà tang lễ địa phương để xem có ai qua đời không. Suốt 20 năm qua, ông đã tham gia mọi đám tang trong vùng, có khi chỉ để thỏa mãn "cơn thèm". Không chỉ chất kích thích mới gây nghiện, nhiều người còn nghiện đi đám ma, nghiện ăn bẩn, nghiện tắm nắng, ăn đá... Nhiều chứng nghiện có vẻ như vô hại nhưng thực tế lại có nguy cơ ảnh hưởng không nhỏ đến tâm sinh lý cũng như sức khỏe người bệnh.
Nghiện tắm nắng
Tanorexia là một chứng bệnh gần như sự ám ảnh khiến người bệnh phụ thuộc mù quáng vào việc tắm nắng (tự nhiên hoặc sử dụng các liệu pháp tắm nắng nhân tạo) mà không quan tâm đến lợi ích sức khỏe của mình. Họ mong muốn cho làn da trở nên rám nắng bằng mọi giá.
Tên gọi của chứng bệnh này xuất phát từ sự rối loạn về hình ảnh bản thân, giống như căn bệnh chán ăn do nghĩ mình béo. Có những bằng chứng cho thấy chứng nghiện này có ảnh hưởng đến sinh lý như ở các chứng nghiện khác. Tuy nhiên, nghiện tắm nắng vẫn là một hiện tượng bệnh mới nên cách chữa trị đang được nghiên cứu.
Nghiện phẫu thuật thẩm mỹ
Những người thường sẽ dễ dàng cảm thấy hài lòng khi quyết định không phẫu thuật thêm nữa, còn những người nghiện luôn suy nghĩ rằng chỉ thêm một lần này nữa thôi, và cứ thêm một lần, một lần nữa... Thói nghiện này có thể là kết quả của chứng rối loạn hình thái cơ thể, một mối bận tâm lo lắng không bình thường về hình thức bề ngoài hoặc một bộ phận cơ thể nào đó.
Bao Bao, một cô gái Mông Cổ 18 tuổi, nổi tiếng thế giới vì ăn đất suốt 11 năm.
Nghiện đá
Bệnh mang tên Pagophagia, người mắc có ám ảnh luôn cảm thấy cần nhai đá. Các nghiên cứu khoa học đã chỉ ra Pagophagia có thể là dấu hiệu của việc thiếu chất sắt trong máu. Việc bổ sung các vitamin nhóm B có thể giúp tăng sản lượng tế bào hồng cầu, và vitamin C có thể hỗ trợ khả năng hấp thụ chất sắt.
Nghiện đi đám ma
Một người đàn ông Brazil 42 tuổi có tên là Luis Squarisi đã phải chịu đựng chứng bệnh này. Ông tham gia mọi tang lễ trong thành phố nơi ông ở trong suốt 20 năm, thậm chí chỉ để thỏa mãn cơn thèm.
"Điểm khởi đầu là tang lễ của cha tôi năm 1983. Sau đó, việc đầu tiên tôi làm mỗi sáng là mở đài để nghe tin xem có ai qua đời không. Nếu không, tôi sẽ phải gọi đến tất cả các bệnh viện và nhà tang lễ địa phương”, Luis nói.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét